And you see I can’t smile without you I can’t smile without you I can’t laugh and I can’t sing I’m finding it hard to do anything You see I feel glad when you’re glad I feel sad when you’re sad If you only knew what I’m going through I just can’t smile without you
:)
Khi người ta trẻ, người ta nghĩ có thể dễ dàng từ bỏ một mối tình. Vì người ta nghĩ rằng những hạnh phúc, những điều mới mẻ nhất sẽ đến trong tương lai. Cũng có thể. Nhưng người ta đâu biết rằng, những gì ta mong muốn và cần nhất chỉ đến một lần trong đời.
Có những lúc tâm hồn tôi rách nát Như một chiếc lá khô như một chồng gạch vụn Một tấm gương chẳng biết soi gì Một đáy giếng cạn không một hốc mắt đen sì Trời chật chội như chiếc lồng trống rỗng Thành phố đầy bụi bặm Những mặt người lì nhẵn chen nhau.
Tôi biết làm gì tôi biết đi đâu Tôi chẳng còn điếu thuốc nào Đốt lên cho đỡ sợ Yếu đuối đến cộc cằn thô lỗ Tôi xấu xí mù loà như đứa trẻ mồ côi Tình yêu trong lòng tôi chẳng ích lợi cho ai Những gì mọi người cần, tôi chẳng thiết Tôi khao khát yêu người Mà không sao yêu được Cuộc đời như một mụ già dâm đãng Một núi giây thừng bẩn thỉu rối ren Tôi chán cả bạn bè Mấy năm rồi họ chẳng nói được câu gì mới Tôi bỏ ra đi, họ ngồi ở lại Tôi đi một mình trong phố vắng ban đêm Tôi chẳng dám về gian phòng nhỏ của em Tấm áo đẹp của em và chiếc đồng hồ em xinh xắn Mặt tôi âm u như khu rừng rậm Nghe em cười giữa bè bạn đông vui.
Những bức tường dựng đứng quanh tôi Có những lúc tôi xuôi tay đuối sức Nhưng từ đáy nỗi buồn tôi thăm thẳm Một cái gì như nhựa thắm trong cây Một cái gì trắng xoá tựa mây bay Là hoa gạo của lòng tôi chẳng tắt Tôi đập tay lên bức tường lạnh ngắt Dù tiếng tôi chỉ một người nghe Tôi phải đốt lên một cái gì Cho sáng rực giữa chênh vênh vực thẳm Dẫu bao lần người làm tôi thất vọng Tôi vẫn yêu người lắm lắm người ơi Tình yêu tôi như một tiếng chuông dài Làm run rẩy hoa hồng trên ngực nắng.
Ba yêu dấu, con hứa… Một bờ vai vừa đủ để gục đầu Một ánh mắt hiểu điều con không nói Một giọng trầm không bao giờ khiến tim con đau nhói
Hay chỉ là sự im lặng thấu tận lòng con Một người bình thường biết tôn trọng con Và cũng đáng để cho con tôn trọng Không cần nói nhiều để khiến con hy…
Một người đàn ông đi toa hạng nhất nói với tôi rằng ông ta muốn chết. Tôi không hề hỏi tại sao, nhưng ông vẫn cứ kể câu chuyện người giàu cô đơn của ông. Vợ ông yêu ông vì tiền, rồi bỏ ông vì nhiều tiền hơn. Cô con gái khinh thường ông. Ông nói:
“Tôi đã muốn chết cho rồi, nhưng không làm được.”
“Vì sao?”
“Nếu tôi biết được chết rồi mình sẽ đi đâu, gặp những chuyện gì, thì tôi đã chết từ lâu. Nhưng tôi không biết, vậy là cứ tiếp tục sống.”
“Ông ở lại đây chỉ vì không biết phía bên kia như thế nào?”
“Ừ, vì biết đâu bên kia còn khổ hơn bên này.”
Lúc đó xe chạy ngang qua một giòng sông. Tôi nói:
“Dưới gầm cầu này có mấy người vô cư ngủ, ông có muốn là họ không?”
“Không bao giờ.”
“Vì sao?”
“Họ không có tiền.”
“Ma còn ít tiền hơn họ.”
Ông nhà giàu muốn có những chọn lựa, cái chết là một. Nhưng ông không có đủ thông tin về nơi đến, nên không bắt đầu chuyến đi. Dù chán đời, ông ta đâu bao giờ muốn chết, ông chỉ nghĩ tới một chọn lựa nữa thêm vào những chọn lựa ông có trên đời. Chọn lựa nào cũng bất trắc và ít tiền hơn cái ông đang có, nên ông tiếp tục sống như thế, xem giá biểu cổ phiếu vào buổi sáng và ti vi vào buổi tối, và tiếp tục chán đời.
Và khi tro bụi - Đoàn Minh Phượng.
EM SỢ
Em sợ một ngày anh phẩy tay trước câu thơ Lắc đầu trước những điều làm hồn em trăn trở Trong mỗi tế bào không có phần dành cho nỗi nhớ Tình yêu thành quán nhỏ chợ trời
Em sợ một ngày anh sẽ nguôi vơi Trước mắt em nồng nàn và môi em khao khát Trước trái tim em không ngừng bão táp Anh thản nhiên với em, hối hả với người
Em sợ một ngày anh không dám cho em Một giây phút lành nguyên, chút hi sinh khan hiếm Anh thản nhiên đi và thản nhiên tìm đến Thản nhiên khuyên em yêu người khác thay mình
Em sợ một ngày vì quá yêu anh Bao dung mãi em thành người nhu nhược Sợ một ngày không như mong ước Em cô đơn trong hạnh phúc mây mù..
Trong tổn thương tôi luôn như một đứa trẻ: hờn dỗi vô cớ đẩy những con người tôi yêu thương ra xa khỏi mình nhưng lại đồng thời mong muốn họ không được ngừng quan tâm và lo lắng cho tôi. Thế gọi là ích kỷ. Và cái giá phải trả cho lòng tham thì luôn là sự mất mát